(08)6.682.1802

Chưa có sản phẩm nào được chọn
MUA HÀNG NGAY plus

GIỎ HÀNG 
(0)

CÀNG TRƯỞNG THÀNH CÀNG CÔ ĐƠN

 

CÀNG TRƯỞNG THÀNH CÀNG CÔ ĐƠN

 

Tôi cảm thấy như cả thế giới đang chống lại mình. Tựa như đến một lúc nào đó chỉ cần sơ sẩy bất cứ thứ gì là có thể đổ vỡ hết thảy. Như sáng nay, trong khi đang bon bon đi làm trên con xe không thể xinh xắn hơn thì chẳng may bị húc đuôi xe. Tôi còn chưa định hình được chuyện gì xảy ra thì người đàn ông nhổ toẹt một bãi nước bọt rồi phóng vụt đi. Uất!

 

Lên đến công ty, chưa gì thư ký gọi lên phòng sếp để giải trình về chậm trễ trong việc ký hợp đồng với bên đối tác. Giám đốc hỏi đến đâu, tôi trả lời đến đó. Chẳng có cảm xúc gì. Giám đốc cảm ràm phê bình tôi dạo này chẳng chú tâm vào công việc. Nói đến đâu tôi gật đầu đến đó. Thấy tôi chẳng phản ứng gì, sếp xua tay bảo ra ngoài.

 

càng trưởng thành càng cô đơn

 

Mới sáng ra đã gặp “biến”. Thật chẳng ra sao. Hôm nay quả là một ngày đen đủi và chua chát. Ngồi vào bàn làm việc là một đống tài liệu cao hơn mặt đang chờ tôi xử lý. Thở dài một cách mệt nhọc rồi bắt đầu một ngày dài làm việc. Đang bù đầu bù cổ vào giấy tờ, hợp đồng, tài liệu thì điện thoại báo tin nhắn tới. Nhạc chuông quen thuộc. Tôi chỉ cài nhạc nhuông tin nhắn này cho người yêu của mình nên tin nhắn tới là vồ vập lấy điện thoại ngay.

 

“Mình dừng lại nha em”.

 

Trước mắt tôi dường như mọi thứ tối sầm lại và choáng váng. Tôi tưởng anh phải năn nỉ, xin lỗi tôi rối rít. Cả tuần nay hai đứa giận nhau chẳng liên lạc. Tôi muốn khóc. Đọc tin nhắn đó tôi muốn gọi lại cho anh và bảo tôi không đồng ý. Nhưng tay tôi lại viết tin nhắn trả lời “Đã xem” gọn lọn mà đau lòng biết bao nhiêu.

 

Trong cuộc đời mình, tôi chẳng có gì tự hào từ ngoại hình đến công việc. Cứ nhàng nhàng như bao người khác. Nhưng khi gặp anh, anh khiến tôi trở nên khác biệt. Biết những làm đẹp cho bản thân hơn vì anh thích ngắm tôi những lúc như thế. Biết yêu thương và cảm thông với người khác hơn. Biết nhẫn nhại đợi anh suốt những năm tháng đầu trưởng thành. Và chẳng ghen tuông khi anh hờ hững, chẳng mấy quan tâm xem tôi như thế nào. Anh rất bận. Rất ít dành thời gian cho tôi.

 

Tự tôi yêu anh và đau khổ vì anh. Anh chẳng mấy khi để ý. Anh chỉ biết tôi hay mè nheo và nhõng nhẽo, anh miễn cưỡng chiều theo ý thích của tôi. Có lần, tôi bắt anh đi mua sắm cùng mình. Anh không thích điều này. Tôi thì cứ tung tăng hết quầy hàng này đến quầy hàng khác. Tôi thích những chiếc váy ren lôi cuốn và quyến rũ. Thế là cứ mải mê chọn lựa, thử thay mà chẳng để ý rằng mình đang gặp rắc rối.

 

Chúng tôi gặp vợ anh. Thật nực cười và nham nhở khi nói điều này. Tôi đã yêu người có gia đình. Và vợ anh đang đứng trước mặt tôi với anh nhìn đăm đăm không cảm xúc gì. Tim tôi đập thình thịch. Tôi vẫn biết rồi ngày này sẽ đến, rồi sẽ như thế này. Rồi tôi sẽ phải rời xa anh như bao nhiêu cuộc tình ngang trái khác. Ấy thế mà khi nhìn thấy tôi, chị ấy tiến lại gần chồng và bảo với tôi rằng:

 

- Em cứ đi mua sắm với chồng chị đi. Chị về nấu cơm cho anh ấy đây. Chúc hai người vui vẻ.

 

Nói đặng, chị nhếch mép cười và bỏ đi.

 

Anh lạnh tanh không nói gì. Tự nhiên tôi muốn một mình. Tôi bảo anh về trước và chẳng nói gì cả. Cứ thế bước đi một mình. Tôi chẳng nhìn thấy tương lai của mình và anh ở đâu cả. Khi tôi đang bận đau thương và vò võ mong chờ thì anh về nhà với bữa cơm thịnh soạn, với vợ hiền con ngoan. Còn tôi, chỉ có một mình. Cô đơn và đen tối.

 

Tôi cố chấp với tình cảm của chính mình nhưng tôi lại chẳng muốn giành giật với ai để được cái tình yêu chắp vá kia. Sẽ như thế nào với người vợ và đứa con của anh? Anh có từ bỏ họ và đến với tôi? Hay tôi cứ như tình nhân của anh thế này. Vui anh đến, buồn anh đi. Tôi tự hỏi mình biết bao nhiêu lần, tự trả lời biết bao nhiêu lần. Thế mà cứ khi anh gọi tới tôi lại bắt máy và bảo tôi nhớ anh. Chúng tôi lại quấn lấy nhau da diết.

 

càng trưởng thành càng cô đơn

 

Cái kiếp yêu người đã có gia đình nó bạc bẽo và cùng cực biết nhường nào. Tôi biết. Mà tôi chẳng muốn dứt ra. Cứ như kiểu yêu tôi mà làm đau tôi, tôi mới thích, tôi mới thỏa mãn vậy.

 

Tôi tự thấy tê tái cho chính mình. Chẳng biết mình vin víu vào mối quan hệ dở dở ương ương này đến bao giờ khi anh chẳng bao giờ bỏ vợ và con mình.

 

Sau khi nhận được tin nhắn, tôi thấy có chút nhói đau mà cũng tự nhiên thấy thanh thản. Phải rồi. Chẳng tôi thì anh, cũng phải đưa ra quyết định cho mình. Đến một lúc chán tôi, anh lại quay về với vợ. Hề hề!

 

Tôi chẳng muốn bản thân mình thế này mà chẳng làm gì khác. Càng trưởng thành tôi lại càng cảm thấy cô đơn. Cô đơn chết đi được. Tôi muốn được giải thoát. Tôi điện cho mẹ và bảo sáng mai tôi sẽ về, mẹ tôi mừng ra mặt. Tôi tháo sim vứt vào thùng rác và làm tiếp công việc ngày hôm nay để về với mẹ thật nhanh.

 

Tối nay sau khi tan làm, tôi sẽ đi mua cho mẹ chút quà. Ghé spa chăm sóc sắc đẹp và tới chỗ bạn bè uống cốc café. Cũng chẳng khó khăn mấy khi chia tay như thế. Cái gì đã qua cho qua.

 

"Thôi nào, ngồi dậy, nín ngay!
Làm gì ghê vậy, chia tay thôi mà?
Bình minh rồi sẽ chiều tà…
Người thương đã hết sẽ là người dưng!"

 

Có thể quãng thời gian trưởng thành này tôi gặp rất nhiều biến cố và bất trắc. Nhưng tôi vui vì điều đó. Cuộc đời phải đi qua thăng trầm mới thú vị và đầy màu sắc. Tôi vẫn yêu, yêu chứ, ngu gì mà không yêu. Nhưng sẽ yêu bằng sự trưởng thành qua những đổ vỡ và trân trọng hơn những thứ mình có được.

 

Lym 7

 

 

ĐỔI HÀNG TRONG 7 NGÀY
ĐỔI HÀNG TRONG 7 NGÀY
GIAO HÀNG NHANH CHÓNG
GIAO HÀNG NHANH CHÓNG
THANH TOÁN KHI NHẬN HÀNG
THANH TOÁN KHI NHẬN HÀNG
HOTLINE: 0979.547.642
HỖ TRỢ: 08:30 - 22:00
  Tư vấn & Mua hàng
nhận ngay 100k
Bạn là:   Nam    Nữ
Bạn đã nhận trước đó và đóng khung này.

Đặt hàng theo mẫu

Đăng nhập thành viên

Đăng ký thành viên

Liên hệ - IVA.VN

Gửi lại mật khẩu

Top