(08)6.682.1802

Chưa có sản phẩm nào được chọn
MUA HÀNG NGAY plus

GIỎ HÀNG 
(0)

Lời trăn trối cuối cùng của con dâu trước lúc lâm chung

“Con xin lỗi đã không chăm sóc mẹ đến cuối đời như đã hứa. Mẹ giúp con trông coi thằng Thắng nên người mẹ nhé. Con xin lỗi…”, nói rồi nó buông tay bỏ tôi ra đi, khóe mắt nó lăn dài hai hàng nước mắt.

 

Đến giờ, sau hai tuần chôn cất và làm đám tang cho con dâu, tôi vẫn chưa thể lấy lại được tinh thần. Nỗi đau mất con trai chưa nguôi ngoai, bây giờ đứa con dâu hiếu thảo của tôi cũng bỏ bà cháu tôi ra đi, tôi biết phải làm sao để sống tiếp đây?

 

Tôi có hai đứa con một gái, một trai. Ông nhà tôi mất sớm nên một mình tôi nuôi hai đứa ăn học nên người. Đứa chị cả lấy chồng xa. Mới đầu nghe nó nói chồng ở tận miền Nam, tôi xót không muốn cho nó xa mẹ xa em, nhà đã neo người rồi nhưng hai đứa nó nhất quyết đòi cưới, con rể tôi lúc đó cũng hết lòng xin cưới nên tôi đành chấp thuận cho chúng nó lấy nhau. Vậy là một đứa xa tôi vào nam sinh sống. Từ đó, vài năm nó mới về thăm tôi một lần.

Còn thằng bé mới cưới được 6 năm năm nay. Ngày nó dẫn con dâu tôi về ra mắt, thấy cháu hiền lành, ăn mặc giản dị lại chăm chỉ nên tôi quý lắm.

Quả là tôi nhìn người không sai chút nào. Từ ngày có con dâu, nhà cửa lúc nào cũng sạch sẽ, tươm tất. Con dâu tôi không ngại làm bất cứ việc gì mặc dù nó cũng là con nhà cành vàng lá ngọc, bố mẹ nó đều có chức quyền, nhà ở trên phố.

 

 

Không chỉ thế, nó rất biết cách chiều lòng tôi. Dù cuộc sống của hai đứa mới đầu khó khăn nhưng không bao giờ nó quên mua tặng tôi những món quà thiết thực vào những ngày lễ. Từ cái khăn quàng, đôi tất tay trước mùa đông, đến những loại nước ngâm nó tự tay làm để tôi uống đỡ ho những ngày lạnh… Tất cả tôi đều hiểu xuất phát từ tấm lòng hiếu thảo của nó mới có thể làm được như vậy.

Chính vì thế, lúc nào tôi cũng coi nó như con đẻ, xem như con gái trong nhà. Nhiều lúc vợ chồng nó cãi nhau, tôi còn đứng ra bênh con dâu và dạy bảo thằng con rằng: “May mắn lắm con mới lấy được cái D. về làm vợ. Con đối tốt với nó thì D. mới có thể yêu thương, tôn trọng gia đình mình được”

Ngày tôi ốm nặng phải nằm một chỗ trong viện, ngày nào con dâu tôi cũng tranh thủ vừa vào viện thay đồ, lau chùi cho tôi, bón cho tôi từng thìa cháo rồi lại vội vã đi làm. Trưa tranh thủ vào cho mẹ ăn rồi lại đi làm dù cơ quan nó cách xa viện gần 15 cây. Chiều nó tất tả về đón con rồi đưa cháu vào viện chăm bà luôn.

Những lúc đó, tôi cảm động ứa nước mắt. Đúng là phúc phận lắm nhà tôi mới có được dâu hiền thảo như nó.

Những tưởng cuộc sống của gia đình tôi sẽ yên bình trôi đi thì tai họa ập xuống. Khi đứa cháu của tôi mới được 1 tuổi, con trai tôi bất ngờ ra đi để lại mẹ già và vợ con. Tôi đau đớn suy sụp mất một thời gian dài. Nhiều lúc nhớ con, tôi bỏ bữa không ăn. Thế mà con dâu tôi, mới mất chồng nó cũng đau buồn không kém, nhưng nó thấy tôi như vậy đã tự vực dậy ép tôi ăn.

Tôi vẫn còn nhớ những lời nó nói ngày hôm đó, “Mẹ ơi, mẹ cố gắng ăn đi còn lấy sức chăm cháu chăm con. Ở bên kia anh Tr. thấy mẹ như thế này, anh ấy không yên lòng đâu mẹ ơi. Giờ mẹ con mình phải nương tựa vào nhau mà sống mẹ à. Nhất định con sẽ chăm sóc mẹ và cháu đến cuối đời”. Rồi mẹ con tôi ôm nhau khóc nức nở.

Từ đó, con dâu tôi vẫn âm thầm đi làm kiếm sống nuôi con, chăm sóc tôi. Nó nhận thêm việc về làm để kiếm thêm thu nhập sau khi con trai tôi mất. Nhiều đêm thấy con dâu thức trắng làm việc, sáng lại dậy sớm đi giao hàng. Nhiều hôm mưa gió rét buốt mà nó dậy từ 4 giờ sáng xếp hàng rồi đi giao, tối đi làm về ăn cơm xong lại chạy xe đi lấy hàng đến 9, 10 giờ đêm mới về. Về đến nhà nó lại tiếp tục sổ sách chuẩn bị công việc ở cơ quan cho ngày mai. Thấy nó vất vả như thế, tôi cảm thấy có lỗi vô cùng.

Đôi lúc thương con, tôi mắng nó nghỉ sớm còn lấy sức làm việc lâu dài, nó không cãi lại lời nào mà chỉ vâng dạ bảo làm chút nữa rồi đi nghỉ sớm, nhưng lại làm tiếp quên giờ giấc.

 

 

Rồi khi thằng cháu tôi được 5 tuổi, thấy nó cứ ho khù khụ suốt ngày. Có lần nó ngất xỉu bất tỉnh xuống nhà, tôi phải gửi đứa cháu cho hàng xóm trông rồi vào viện chăm sóc nó. Nghe bác sĩ bảo nó ung thư phổi giai đoạn cuối mà tim tôi như thắt lại.

 

1 tháng sau khi nhận kết quả xét nghiệm của bác sĩ, hôm thứ 3 tuần trước, khi nó còn vui vẻ bảo tôi đi mua cho nó 3 chiếc bánh rán vì đột nhiên nó thèm lắm. Tôi chạy vội ra chợ mua cho nó. Hai mẹ con vừa ăn xong cái thứ nhất thì nó ho dữ rồi kéo tôi gần sát nói: “Con xin lỗi đã không chăm sóc mẹ đến cuối đời như đã hứa. Mẹ giúp con trông coi thằng Thắng nên người mẹ nhé. Con có gửi một cuốn sổ tiết kiệm đứng tên thằng Thắng, lúc nào túng thiếu mẹ cứ đi rút chăm nó khôn lớn giúp con mẹ nhé. Con xin lỗi mẹ…”. Nói rồi nó buông tay bỏ tôi ra đi, khóe mắt nó ướt đẫm. Vậy là đứa con dâu hiếu thảo cũng bỏ tôi mà đi…

Ngày làm đám tang cho con dâu, thằng cháu ngây thơ không hiểu chuyện gì đang xảy ra còn ôm lấy tôi hỏi: “Bà ơi sao bà khóc, mẹ con đi đâu mà mãi không về nhà bà nhỉ?”. Tôi đau đớn ôm lấy cháu khóc nức nở.

Tại sao ông trời lại độc ác với tôi như vậy. Tôi có làm gì sai đâu mà con trai mất chưa được bao lâu, giờ lại cướp đi đứa con dâu thảo hiền của tôi? Còn cháu tôi, tôi phải giải thích sao với nó? Tôi phải làm sao đây để bù đắp lại những thiếu thốn tình mẹ, tình cha khi nó còn quá bé? Tôi phải làm sao để sống tiếp mà nuôi cháu đây? Xin hãy giúp tôi.

 

Theo Người đưa tin

ĐỔI HÀNG TRONG 7 NGÀY
ĐỔI HÀNG TRONG 7 NGÀY
GIAO HÀNG NHANH CHÓNG
GIAO HÀNG NHANH CHÓNG
THANH TOÁN KHI NHẬN HÀNG
THANH TOÁN KHI NHẬN HÀNG
HOTLINE: 0979.547.642
HỖ TRỢ: 08:30 - 22:00
  Tư vấn & Mua hàng
nhận ngay 100k
Bạn là:   Nam    Nữ
Bạn đã nhận trước đó và đóng khung này.

Đặt hàng theo mẫu

Đăng nhập thành viên

Đăng ký thành viên

Liên hệ - IVA.VN

Gửi lại mật khẩu

Top